Luật Kiểm soát Thực phẩm Nhập khẩu 1992

Luật Kiểm soát Thực phẩm Nhập khẩu 1992

111
0
SHARE

Luật Kiểm soát Thực phẩm Nhập khẩu cho phép Bộ Nông nghiệp Úc thực hiện Chương trình kiểm tra thực phẩm nhập khẩu (Imported Food Inspection Scheme – IFIS). Thực phẩm được Bộ Di trú và Biên phòng thông báo với Bộ Nông nghiệp để kiểm tra theo IFIS dựa trên mã số thuế quan quốc tế đã thống nhất.

Các tóm tắt dữ liệu kiểm tra thực phẩm nhập khẩu, kể cả các kết quả xét nghiệm phân tích, đều được phổ biến công khai.

Nếu thực phẩm có nguy cơ ở mức độ trung bình đến mức độ cao đối với sức khỏe cộng đồng thì sẽ được phân loại là “thực phẩm hiểm họa”. Ban đầu, 100% lô hàng thực phẩm nhập khẩu loại này sẽ bị kiểm tra và xét nghiệm đối với vi khuẩn và chất ô nhiễm. Một khi 5 lô hàng liên tiếp đã đạt yêu cầu khi kiểm tra, mức độ kiểm tra có thể được giảm xuống còn 25%; sau khi có thêm 20 lô hàng liên tiếp đã đạt yêu cầu khi kiểm tra, mức độ kiểm tra có thể được giảm xuống còn 5%. Đối với “thực phẩm hiểm họa”, doanh nghiệp sẽ nhận được thông báo hàng cần xét nghiệm và bị giữ cho đến khi biết kết quả xét nghiệm. Nếu các lô hàng thực phẩm này không đạt yêu cầu khi kiểm tra thì sẽ không được phép nhập khẩu vào Úc. Những thực phẩm này sẽ phải được xử lý cho đến khi đạt yêu cầu, hoặc sẽ bị tái xuất hoặc tiêu hủy. Bất kỳ doanh nghiệp nào có lô hàng không đạt yêu cầu đều bị bắt buộc quay trở lại mức độ kiểm tra 100% lô hàng.

Tất cả thực phẩm khác được xem là có nguy cơ thấp đối với sức khỏe và an toàn của con người được phân loại là “thực phẩm diện giám sát”. Các lô hàng này sẽ có xác suất 5% bị chọn ra để kiểm tra việc có đạt yêu cầu về các tiêu chuẩn thực phẩm của Úc. Việc lựa chọn các lô hàng thực phẩm này là ngẫu nhiên và được thực hiện bằng cách sử dụng Hệ thống Lô hàng tích hợp (Integrated Cargo System – ICS) của Bộ Di trú và Biên phòng. Các thông tin như nhà nhập khẩu, nhà sản xuất hoặc nước xuất xứ của hàng hóa không ảnh hưởng đến việc lựa chọn ngẫu nhiên và chọn ra để kiểm tra. Các mẫu thực phẩm diện giám sát có thể được phân tích về thuốc trừ sâu và thuốc kháng sinh cao hơn mức được chấp nhận, chất gây ô nhiễm vi sinh vật, các độc tố tự nhiên, các tạp chất kim loại và các chất phụ gia thực phẩm. Đối với thực phẩm loại này, doanh nghiệp sẽ nhận được thông báo hàng cần xét nghiệm và vẫn có thể được phân phối ra thị trường trước khi nhận được kết quả xét nghiệm. Nếu kết quả xét nghiệm là có vi phạm, cơ quan giám sát thực phẩm liên quan của tiểu bang hoặc vùng lãnh thổ sẽ được thông báo để xác định xem có cần phải thu hồi hay không. Chi phí để xử lý, chẳng hạn như thu hồi sẽ do nhà nhập khẩu chi trả. Doanh nghiệp nhập khẩu vi phạm sẽ bị kiểm tra 100% lô hàng. Một khi 5 lô hàng liên tiếp đã đạt yêu cầu khi kiểm tra, mức độ kiểm tra có thể được giảm xuống còn 25%; sau khi có thêm 20 lô hàng liên tiếp đã đạt yêu cầu khi kiểm tra, mức độ kiểm tra có thể được giảm xuống còn 5%.

Khi một lô hàng thực phẩm nhập khẩu đã bị chọn ra để kiểm tra, cuộc kiểm tra sẽ bao gồm thẩm định bằng mắt/nhãn mác và cũng có thể lẫy mẫu thực phẩm để thực hiện các xét nghiệm phân tích.

Các xét nghiệm áp dụng có thể thay đổi theo từng năm để Bộ Nông nghiệp và Nguồn nước Úc có thể kiểm tra vấn đề đạt yêu cầu đối với các tiêu chuẩn khác nhau theo thời gian.

Ngoài công tác kiểm tra thực phẩm nhập khẩu của Bộ Nông nghiệp, các tiểu bang và vùng lãnh thổ chịu trách nhiệm đảm bảo rằng tất cả thực phẩm, bao gồm cả thực phẩm nhập khẩu phải đạt các yêu cầu của Luật tại điểm bán hàng. Thực phẩm không đáp ứng được các yêu cầu được quy định trong Bộ Luật Tiêu chuẩn Thực phẩm phải được tái xuất khẩu, tiêu hủy hoặc xử lý.

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY